Có lẽ với mỗi người đều có riêng cho mình những cảm nhận tinh tế khác nhau về cafe. Tôi cũng vậy, Đà Nẵng – thoáng lạ lẫm và quen thuộc khi ta ngồi nhâm nhi 1 ly cafe. 

Đó có thể là bên vỉa hè với dòng người đi lại, cũng có thể trong 1 không gian kin với máy điều hòa và tiếng nhạc ầm ĩ, hay chỉ là 1 quán cafe vườn nhẹ nhàng và yên ắng để được thả mình vào thiên nhiên cho đầu óc thư giản sau những gì căng thẳng…

Tôi là một người yêu Đà Nẵng, có lẽ tôi nhận ra điều đó khi tôi bắt đầu trở thành người công dân thật sự. Bây giờ, tôi đang du học tại Pháp, nhưng… trong tôi luôn luôn có cái cảm giác nhớ nhung về Đà Nẵng, về hương thơm của 1 ly cafe ở đây… Đà Nẵng, thành phố không quá lớn và xô bồ như Sài Gòn; cũng không chen chúc, nửa cổ kính nửa hiện đại đan xen nhau như Hà Nội. 

Đà Nẵng có cái gì đó khác hẳn với mọi nơi khác mà tôi đã đến. Có lẽ là một sự lôi cuốn kì lạ, mà ta chỉ có thể cảm nhận được khi sống và trải nghiệm ở đây.

Trong cái nắng oi ả và mang vị mặn của biển của gió miền Trung, một ly cafe trong phòng máy lạnh, với những bản nhạc nhẹ nhàng, sâu lắng…  luôn là điều tuyệt vời và là những kỉ niệm  khắc ghi mãi trong tôi, đã đang và sẽ trở thành động lực cho tôi trở về… trở về Đà Nẵng thân yêu.